Cộng đồng chia sẻ tri thức Lib24.vn

Ta về ta tắm ao ta

Gửi bởi: Nguyễn Thị Vân 14 tháng 11 2019 lúc 20:10 | Được cập nhật: 22 tháng 2 lúc 0:44 Kiểu file: DOCX | Lượt xem: 405 | Lượt Download: 1 | File size: 0.016349 Mb

Nội dung tài liệu

Tải xuống
Link tài liệu:
Tải xuống

Các tài liệu liên quan


Có thể bạn quan tâm


Thông tin tài liệu

Ta về ta tắm ao ta
Hiện nay, nước ta đang mở cửa, hội nhập với thế giới. Tiếp nhận những cái bên ngoài ra sao,
giữ gìn truyền thống của mình như thế nào đang gây ra nhiều ý kiến bàn cãi sôi nổi. Giữa tình
hình ấy, ta có thể vận dụng như thế nào cho thích đáng quan điểm của người xưa, qua câu ca
dao:
Ta về ta tắm ao ta
Dù trong dù đục ao nhà đã quen.
Quan điểm trên có phần đúng của nó. Nếu hiểu “ao ta" là nền văn hóa truy ền th ống c ủa dân
tộc, thì phải nhận rằng nó có không ít vẻ trong đẹp đặc sắc. Từ đi ệu dân ca quan h ọ đ ến
những vở chèo sân đình: từ tinh thần “lấy chí nhân thay cường bạo” của Nguvễn Trãi, đến ý
thức “Không có gì quý hơn độc lập tự do” được Bác Hồ nêu cao, nền văn hóa ta thật đáng tự
hào. Ngoài những vẻ đẹp tinh thần, “ao nhà” còn biết bao nét hấp dẫn trong cuộc sống vật
chất. Chúng ta không quên món chả nem, giò lụa đã quyến rũ nhiều th ực khách năm châu.
Chúng ta càng vinh hạnh với trang phục dân tộc từ chiếc nón bài thơ đến chiếc áo dài Việt
Nam duyên dáng đã “bỏ bùa” bao nhiêu du khách quốc tế. Nhiều người nước ngoài ca ngợi
tấm lòng hiếu khách, lối sống đầy tình nghĩa của dân ta. Câu thơ Tố Hữu cũng góp phần làm
sáng giá thêm “dáng đứng Việt Nam” trong đời thường cũng như trong chiến đấu.
Sống hiên ngang, sống thanh cao Quê hương biết mấy tự hào lòng anh
Tuy nhiên, bên cạnh thái độ trân trọng những di sản tốt đẹp. những làn nước trong mát ấy; ta
cần biết phê phán, sàng lọc những gì tiêu cực hạn chế trong di s ản cũ. Chẳng h ạn nh ư nh ững
thứ dị đoan mê tín, lối giải quyết mọi việc theo kiểu “phép vua thua lệ làng" tác phong l ề m ề
luộm thuộm... những vùng nước đục ấy của cái ao xưa, lẽ nào ta lại có thê VUI lòng d ầm
mình vào. Để chuốc lấy những hậu qua không hay? Đó là thái đ ộ bao thu, t ồn co, ch ịu b ằng
lòng với tình trạng lạc hậu.
Câu ca dao còn một mặt đúng nữa; bao giờ vốn văn hóa cũ - kết tinh cuộc sống nghìn năm của
dân tộc, cũng quen thuộc với chúng ta hơn, cần biết phát huy, tận dụng nó. Và cũng chỉ trên cơ
sở thấm nhuần văn hóa dân tộc, có một lối sống vững vàng riêng của mình, ta mới có th ể tiếp
thu những cái hay cái đẹp của bên ngoài một cách thích đáng, ch ứ không hóa thành lai căng, l ố
bịch.
Theo em biết, câu ca dao còn một dị bản khác: “Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”. Đây cũng là
một cách nhìn thiên lệch: Không phải bao giờ của mình cũng hơn của ng ười. Điều quan tr ọng
là đối với văn hóa truyền thống, cũng như tiếp nhận văn hóa bên ngoài, ta cần bi ết g ạn đ ục,
khơi trong và vận dụng sao cho phù hợp với từng hoàn cảnh, đối tượng.