Phân tích đoạn trích Vào phủ chúa Trịnh của Lê Hữu Trác
Nội dung tài liệu
Tải xuống
Link tài liệu:
Các tài liệu liên quan
Có thể bạn quan tâm
Thông tin tài liệu
Doc24.vnPhân tích đoạn trích Vào phủ chúa Trịnh của Lê Hữu TrácBài tham khảo 1Qua đoạn Vào phủ chúa Trịnh chúng ta đã thấy được khung cảnh giàu có, xa hoa nơiphủ chúa, đồng thời cũng nhận thấy một nhân cách cao thượng trong con người của danhy Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác.Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác không chỉ là một danh nổi tiếng, mà còn là mộttác giả có nhiều tác phẩm văn học có giá trị thời trung đại. Lê Hữu Trác để lại cho đời mộtsự nghiệp học đồ sộ, nổi bật hơn cả là bộ Hải Thượng tông tâm lĩnh được coi là báchkhoa toàn thư về học thế kỉ XVIII. Các tác phẩm của ông không chỉ có giá trị về họcmà còn mang nhiều giá trị văn học sâu sắc vì đã ghi lại cảm xúc chân thật cùng như bộc lộtâm huyết, đức độ của người thầy thuốc. Thượng kinh kí sự là tập kí sự nổi tiếng trongcuộc đời Lê Hữu Trác. Tác phẩm kể về cuộc sống xa hoa trong phủ chúa Trịnh và quyềnuy thế lực nhà chúa cũng như những điều mắt thấy tai nghe nhân dịp được chúa TrịnhSâm triệu vào chữa bệnh. Đoạn trích vào Trịnh phủ không chỉ miêu tả cuộc sống xa hoa ởphủ chúa, mà còn thể hiện rõ nét tâm hồn và nhân cách của vị lương tài hoa đức độ này.Vào Trịnh phủ là đoạn trích kể lại sự việc tác giả được chúa Trịnh Sâm triệu vào chữabệnh cho Đông Cung Thế tử Trịnh Cán. Qua đoạn trích, tác giả đã thể hiện chân thực bứctranh sinh động về cuộc sống kiêu sa, vương giả và hiện thực cuộc sông nơi phủ chúa.Vào Trịnh phủ là một phần của tập Thượng kinh kí sự, là tác phẩm thuộc thế kỉ. Vì vậyđoạn trích là lời kể mộc mạc và chân thực, có ghi rõ thời gian Mồng tháng 2, sáng tinhmơ và có sự việc: Có thánh chỉ triệu vào cung. Song điều làm cho chúng ta chú đó làcảnh vàng son nơi phủ chúa hiện lẽn vô cùng rực rờ qua cái nhìn của tác giả. Ban đầu LêHữu Trác được hò chìm trong khung cảnh vườn phủ chúa: Tôi ngẩng đầu lên, đâu đâucũng là cây cối um tùm, chim kêu ríu rít, danh hoa đua thắm, gió đung đưa thoang thoảngmùi hương. Cảnh vật ấy khiến cho ta có cảm giác, nơi đây là một khu vườn địa đàng nàođó trên tiên giới trong các truyện cổ tích dân gian, chứ không phải cảnh hiện thực màtác giả nhìn thấy. Tiếp đến tác giả ghi lại những sự việc minh nhìn thấy: Nlìững dãy hànhlang quanh co nối nhau liên tiếp, người qua lại như mắc cửi. Đồng thời tác giả cũng bộclộ những nét suy nghĩ chân thành khi có việc liên quan được đặt chân vào một nơi màDoc24.vnchính tác già cũng nghĩ mình đang trong mơ: Tôi nghĩ bụng: mình vốn con quan... Bướcchân đến đây mới hay cái cảnh giàu sang của vua chúa thực khác hẳn người thường. Điềunày chứng tó thái độ ngỡ ngàng đến bất ngờ của tác giả. Khung cảnh giàu sang đó làngoài sức tưởng tượng của ông. Đứng trước cảnh đẹp đệ nhất trời Nam ấy, tâm hồn ngườithầy thuốc tràn ngập một cảm xúc chân thành cứa một tâm hồn nhạy cảm:Lính nghìn cửa vác đòng nghiêm ngặtCả trời Nam sang nhất là đây...... Khác gì ngư phủ đào nguyên thủa nào.Bản thân vốn là một con người không màng danh lợi, nhưng đứng trước khung cảnhhoành tráng này, Lê Hữu Trác không tỏ ra miệt thị, phản diện trong cách nhìn nơi mà ôngkhông hề muốn đến này. Trái lại ông vẫn ngợi ca, vẫn ngập tràn xúc cảm trước vẻ đẹptuyệt vời nơi đây, có được điều này là do Lê Hữu Trác là nhà thơ có tâm hồn giàu cảm xúctrước thiên nhiên, tạo vật, thế sự. Có một điều chúng ta nhận thấy rằng ông nhìn và cảmnhận bằng con mắt khách quan, đứng trước cảnh đẹp thì ông ngợi ca, nhưng không hoàntoán ngợi ca tất cả, dường như đằng sau những dòng thơ này vẫn ẩn chứa một nỗi niềm uhoài của tác giả: Quê mùa cung cẩm chưa quenÔng tự coi mình là kẻ quê mùa lạc vào chốn cung đình, có khác gì Đào nguyên lạcvào chốn thần tiên. Cảnh thì đẹp đấy, nhưng lòng người nào có vui gì.Đoạn trích là những trang kí sự giàu cảm xúc về cảnh giàu sang nơi phủ chúa và bệnhtình của thế tử. Nhưng bên cạnh những dòng hiện thực ấy, người đọc vẫn thấy toát lêntrên tất cả là một tâm hồn, một nhân cách cao đẹp của danh Hải Thượng Lãn Ông. Vốnbản thân không màng công danh, ông đã chọn nơi rừng núi yên tĩnh để sống cuộc sống ẩndật, lấy chim muông làm bầu bạn, hoa cỏ làm niềm vui. Bởi thế mà Lê Hữu Trác dườngnhư xa lạ trước cuộc sống cung đình. Tuy xa lạ nhưng ông không hề ngơ ngác mà vẫn giữđược cái uy nghi, trầm tĩnh của một ẩn sĩ. Trước hàng ngũ quan lại không hề tỏ ra khúmnúm, hay kiêu ngạo khi danh tiếng của mình được nhiều người biết đến. Ngôn ngữ ôngdùng thật khiêm nhường: Tôi là kẻ nơi quê mùa, làm sao biết được các vị nơi triều đìnhđông đúc như thế này. Ông còn dũng cảm chỉ ra sự ngu dốt của các quan thái trongDoc24.vntriều, đó là việc ông không nghe theo lời ngụ của quan chánh đường mà vẫn hành độngtheo lương tâm nghề nghiệp của mình, trình đơn thuốc lên thánh thượng. Ông cũng làngười thấy được căn bệnh thừa mứa, ngu dốt của bọn phù chúa một cách chính xác: VìThế tử trong chốn màn che trướng phủ... nên phủ tạng yếu đi. Chốn lầu son gác ngọc ấyđã làm cho con người trở nên hao mòn, mất hết nhuệ khí, lại chứa toàn bọn ngu dốt nhưquan chánh đường và các quan thái chỉ lo dùng thuốc công phạt theo mình. Tỏ ta đâylà hiểu biết nhưng chỉ làm cho thế tử ngày càng yếu đi. Thế tử chính là nạn nhân của sựngu dốt, của sự thừa thãi quá mức nơi phủ chúa. Đó cũng chính là những biểu hiện rõ nétnhất của một triều đại suy đồi đã đến lúc mạt vận, diệt vong, là sản phẩm của một chônchỉ biết xu nịnh, ăn chơi phè phỡn không lo cho cuộc sống của nhân dân lao động.Lê Hữu Trác nhanh chóng nhận ra khuyết tật của phủ chúa, phán xét chính xác cănbệnh của thế tử, đồng thời cũng thấy được căn bệnh chung của nơi giàu sang này. Chínhvì thế mà có lúc ông đã do dự: Nếu mình làm, sao về núi được nữa, chi bằng ta dùngphương thuốc hòa hoãn, nếu không trúng thì cũng không sai bao nhiêu. Từ xưa đến nay,con người chỉ sợ thất bại, khổ đau. Còn với Lê Hữu Trác thì hoàn toàn ngược lại, ông sợcông danh, sợ uy quyền ràng buộc. Nhưng những suy nghĩ ấy nhanh chóng mất đi,nhường chỗ cho chữ trung, chữ đức cha ông mình đời đời... để nối tiếp cái lòng trung củacha ông mình mới được. Là một nhà nho chân chính, dù lánh xa danh lợi, nhưng để giữvững khí tiết của mình, ông vẫn đặt chữ trung lên hàng đầu, dù vị chúa mà ông thờ, triềuđại mà ông sống là một xã hội thối nát, suy đồi. Ông có thể làm như suy nghĩ ban đầu,không hại ai, cũng không gây đau khổ cho ai, nhưng vì tấm lòng lương như từ mẫu cứungười không phân biệt sang hèn, đẳng cấp, Lê Hữu Trác đã làm đúng tâm đức của mộtthầy thuốc. Tấm lòng ấy đáng được ca ngợi.Phải có một cái nhìn tinh tế, một tâm hồn và nhân cách cao thượng, tác giả mới có cáinhìn sắc sảo và chân thực về cuộc sống xa hoa mà tàn tạ nơi phủ chúa.Tóm lại, qua đoạn Vào Trịnh phủ chúng ta đã thấy được khung cảnh giàu có, xa hoanơi phủ chúa, đồng thời cũng nhận thây một nhân cách cao thượng trong con người củadanh Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác.Doc24.vnBài tham khảo 2Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác không chỉ là một danh nổi tiếng, mà còn làmột tác giả có nhiều tác phẩm văn học có giá trị thời trung đại. Lê Hữu Trác để lại cho đờimột sự nghiệp học đồ sộ, nổi bật hơn cả là bộ Hải Thượng tông tâm lĩnh được coi làbách khoa toàn thư về học thế kỉ XVIII. Các tác phẩm của ông không chỉ có giá trị về yhọc mà còn mang nhiều giá trị văn học sâu sắc vì đã ghi lại cảm xúc chân thật cùng nhưbộc lộ tâm huyết, đức độ của người thầy thuốc. Thượng kinh kí sự là tập kí sự nổi tiếngtrong cuộc đời Lê Hữu Trác. Tác phẩm kể về cuộc sống xa hoa trong phủ chúa Trịnh vàquyền uy thế lực nhà chúa cũng như những điều mắt thấy tai nghe nhân dịp được chúaTrịnh Sâm triệu vào chữa bệnh. Đoạn trích vào Trịnh phủ không chỉ miêu tả cuộc sống xahoa phủ chúa, mà còn thể hiện rõ nét tâm hồn và nhân cách của vị lương tài hoa đứcđộ nà“ Vào phủ chúa Trịnh” là một đoạn trích được rút ra từ “Thượng thư kí sự” của tác giảHải Thượng Lãn Ông –Lê Hữu Trác. Tác phẩm kể về cuộc sống xa hoa trong phủ chúaTrịnh cũng như quyền uy thế lực nhà chúa cũng như những điều mắt thấy tai nghe nhândịp được chúa Trịnh Sâm triệu vào chữa bệnh. Đoạn trích vào Trịnh phủ không chỉ miêutả cuộc sống xa hoa phủ chúa, mà còn thể hiện rõ nét tâm hồn và nhân cách của vịlương tài hoa đức độ này.Tác phẩm viết trong bối cảnh khi những vị quan thanh liêm đều tìm cách lui về ẩngiữ được lối sống thanh cao của mình. Chính vì những người tài giỏi thì thường chúa ghétvòng danh lợi họ chỉ giúp vua một thời gian rồi về ẩn với nhân dân giúp đỡ nhân dântrong cuộc sống hàng ngày. Bao nhiêu bậc nho sĩ, người tài. Hải Thượng Lãn Ông Lê HữuTrác cũng vậy, chúng ta được biết đến ông là một người lười làm quan, biếng danh lợi. Vềở ẩn ông không những là một người thầy thuốc giỏi mà còn là một nhà văn. Trong tácphẩm “Vào phủ chúa Trịnh” này Lê Hữu Trác đã phê phán những thói ăn chơi xã đọa củabậc vua chúa. ơi đây không khác gì cho những bậc thánh ở.Đoạn trích “Vào phủ chúa Trịnh” ghi lại thời điểm sau khi Hải Thượng Lãn Ông vàokinh, đang tá túc tại nhà Quận Huy Hoàng Đình Bảo thì ông được mời vào phủ chúa Trịnhđể xem bệnh cho Thế tử Cán. Đây là lần đầu tiên ông bước chân vào chốn thâm nghiêmDoc24.vnnày. Qua đây tác giả có cơ hôi chiêm ngưỡng và chứng kiến sự giàu có xa hoa và cungcách làm việc nơi phủ chúa. Trước hết là quang cảnh trong phủ chúa Trịnh, đập ngay vàomắt tác giả là những quang cảnh của cây cối um tùm, chim kêu ríu rít, danh hoa đua thắm.quả thật đây là một nơi sang trọng bậc nhất thiên hạ. Bên cạnh đó vào phủ chúa phải trảiqua biết bao nhiêu là cửa sự trang nghiêm nơi đây thật sự khiến cho người ta rụt rè chânbước Hậu mã quân thúc trực” để cho chúa sai việc. Không chỉ dừng lại đó bên trong cửaphủ thì có những “đại đường”, “quyền bổng”, “gác tía” với kiệu son, võng nghi lộng lẫy,tất cả mọi thứ đều được mạ vàng. Từ những chiếc cột cho đến những mâm bát chén cũngđều như được dát vàng. Cuộc sống đây quả thực xa hoa bậc nhất .Sự sang trọng mà hiển diện trong phủ chúa được tác giả miêu tả và nhận xét là“những đồ đạc nhân gian chưa từng thấy”. Khi tác giả bước chân đến nội cung của thế tửthì phải bước qua mấy lần trướng gấm. Trong căn phòng của thế tử cũng có nhiều thứ rấtsang trọng mà người đời mấy ai được xem qua. Trướng gấm, những sập cũng sơn sonthiếp vàng, ghế rồng hương hoa bay ngào ngạt. Sự giàu có của phủ chúa không thể nói hếttrong một hai câu, có thể những gì viết ra chỉ lột tả hết một phần của sự nguy nga tráng lệnơi đây. Cảnh tượng ấy thật sự là khiến cho người ta đau lòng vì khi nhân dân thì đangkhổ sở với cuộc sống thì chúa cái người mà đứng ra cai quản lại có thể ăn chơi xa đọatrước những vất vả của nhân dân như vậy.Không chỉ có quang cảnh đây lộ vẻ xa hoa mà ngay cả tới người hầu kẻ hạ cũng ravào tấp lâp “đầy tớ chạy trước hết đường”, rồi lại đến “người giữ cửa truyền báo rộn ràng,người có việc quan qua lại như mắc cửi”. Lời nói của mọi người khi nhắc đến thế chúa vàthế tử đều rất cung kính, lễ độ. Riêng với chúa Trịnh lúc nào cũng có những cung tần mĩnữ xung quanh để hầu hạ. Chúa giống như những bậc thánh khiến cho tác giả cũng khómà gặp mặt chúa mà chỉ làm theo chỉ dẫn để vào cung thăm bệnh cho thế tử Trịnh Cán màthôi. Khi xem bệnh xong thì không được trao đổi với chúa mà phải viết giấy khai đưa lên.Còn riêng phần thế tử thì khi bị bệnh lại có rất nhiều tầm bảy, tám ngự thúc tục vâyquanh. Cung cách khám bênh phủ chúa những ngự đây, muốn khám bệnh cho conchúa thì đều phải quỳ lạy dưới chân của một đứa bé. Không chỉ vậy mà người gọi chúaTrịnh là thánh thượng, các chữ “thánh” ấy phải chăng chúa Trịnh đang quá lạm dụngDoc24.vnquyền hành của mình.Những quan điểm của tác giả cũng được bộc bạch qua cách miêu tả quang cảnh vàcung cách trong phủ chúa Trịnh. Những câu văn của tác giả như dửng dưng trước sựquyến rũ của giàu xa hoa nơi đây và giọng điệu trong đoạn trích thể hiện thái độ khôngđồng tình mà lớn hơ là trái ngược với những gì lẽ ra một người cận thần mong muốn nhậnbổng lộc nên làm. Qua cách nói mỉa mai châm biếm của tác giả, ta thấy: Sự lộng quyềncủa nhà chúa với quyền uy tối thượng và nếp sống hưởng thụ cực kỳ xa hoa của chúaTrịnh cùng gia đình; sự thật bù nhìn của vua Lê khi ấy.Qua đoạn trích “Vào phủ chúa Trịnh Qua tác giả đã phơi bày cuộc sống xa hoa đâycũng như cung cách của con người trong phủ chúa. Sự xa hoa ấy không phải là một lờikhen ngợi ca ngợi sự nguy nga đây mà chính là nói lên sự thực sự tráng lệ đó là chínhnhân dân khổ cực bị chúa bóc lột đến tận xương hay không.Bài tham khảo 3Chúng ta không chỉ biết đến Lê Hữu Trác không chỉ là một nhà nghiên cứu học nổitiếng mà chúng ta còn biết đến ông với tư cách là một vị quan triều đình giỏi binh thư võlược và là một nhà văn tài ba. Ông có biệt danh là Hải thượng lãn ông. Các tác phẩm củaông mang đậm màu sắc của học nhưng đồng thời nó cũng mang những giá trị văn họctiêu biểu. Thượng kinh kí sự là tập kí sự nổi tiếng trong cuộc đời Lê Hữu Trác. Tác phẩmkể về cuộc sống xa hoa trong phủ chúa Trịnh và quyền uy thế lực nhà chúa cũng nhưnhững điều mắt thấy tai nghe nhân dịp được chúa Trịnh Sâm triệu vào chữa bệnh. Đoạntrích vào phủ chúa Trịnh không chỉ miêu tả cuộc sống xa hoa phủ chúa, mà còn thể hiệnrõ nét tâm hồn và nhân cách của vị lương tài hoa đức độ này.Tác phẩm viết theo thể kí sự. Kí là một thể văn xuôi tự sự khá phát triển từ thời kì vănhọc trung đại. Tác phẩm kí thường có cốt truyện là sự thực cuộc sống. Người viết kí trungthành với sự thật, khai thác sự thật theo quan điểm cá nhân. Kí là thể văn xuôi tự sự có sựkết hợp nhuần nhuyễn giữa sự thực lịch sử và cảm xúc của người viết.Đoạn trích đượcviết bằng chữ Hán miêu tả quang cảnh kinh đô, cuộc sống xa hoa trong phủ chúa vàquyền uy thế lực của nhà chúa qua những điều mắt thấy tai nghe nhân dịp là Lê Hữu Trácđược chúa Trịnh sâm triệu về kinh đô chữa bệnh cho chúa và thế tứ Trịnh Cán. Tác phẩmDoc24.vncòn thể hiện thái độ kinh thường danh lợi của tác giả.Đoạn văn đầu tiên tác giả miêu tả lên một bức tranh quang cảnh bên ngoài phủ chúaTrịnh. Quang cảnh ấy được tác giả đi miêu tả từ bao quát đến cụ thể từ ngoài vào trong.Tính chất kí trong bút pháp của Lê Hữu Trác thể hiện rõ cách ghi tỉ mỉ sự việc, thờigian. Và cứ thế hình ảnh phủ chúa Trịnh hiện lên qua cái nhìn của tác giả thật sa hoa,tránglệ. Nào là ngẩng đầu lên, đâu đâu cũng là cây cối um tùm, chim kêu ríu rít, danh hoa đuathắm, gió đung đưa thoang thoảng mùi hương. Cảnh vật ấy khiến cho ta có cảm giác, nơiđây là một khu vườn địa đàng nào đó trên tiên giới trong các truyện cổ tích dân gian. Rồilại đến những dãy hành lang quanh co nối nhau liên tiếp, người qua lại như mắc cửi.Đồng thời tác giả cũng bộc lộ những nét suy nghĩ chân thành khi có việc liên quan đượcđặt chân vào một nơi mà chính tác già cũng nghĩ mình đang trong mơ. Tác giả cứ ngẫmmình như một tên nhà quê nghèo nàn lạc hậu lạc vào một chốn bồng lai tiên cảnh như thếnày. Vốn không màng đến danh lợi nhưng tác giả vẫn không thể không thốt lên lời khencho vẻ đẹp nơi đây. Đến hậu hậu mã thì lại càng đẹp hơn nào là cột và bao lươn lượnvàng, nào là nhà đại đường cũng vàng nôt, tất cả các cột đều vàng hết, nhìn vừa trangtrọng cổ kính lại vừa đẹp nên thơ. Vào nội cung cảnh càng xa hoa tráng lệ: trường gấm,màn là, xập vàng, ghế rồng, hương hoa ngào ngạt…tất thảy những thứ ấy làm cho phủchúa thêm lung linh huyên ảo biết bao nhiêu. Tác giả ngẫu hứng làm nên mấy câu thơ vềphủ chúa Trịnh:“ Lính nghìn cửa vác đòng nghiêm ngặtCả trời Nam sang nhất là đây…… Khác gì ngư phủ đào nguyên thủa nào.”Chính vì những sang giàu như thế mà nhân dân phải cực khổ biết bao nhiêu. Điều đãcho thấy chúa Trịnh Sâm không hề mảy may đến cuộc sống của nhân dân chỉ biết bóc lộthọ để xây nên nhưng thành quách cột vàng đẹp như thế này. Cây cối chim kêu, cột vàng…mọi thứ ấy không biết là bao nhiêu mỗ hôi nước mắt của nhân dân. Những cung cáchtrong cung cũng cho thấy phủ chúa là nới tôn kính vô cùng, những người lính đó mỗingười một việc, lời lẽ thì hết sức cung kính. Thế tử chỉ là một đứa bé sáu tuổi nhưngmuốn thế tử cởi áo để khám bệnh thì ngự phải lạy bốn cái mới được khám. Đến khi tácDoc24.vngiả được mời cơm thì than ôi toàn những món của ngon vật lạ.Có thể thấy chúa trịnh là nơi rất uy nga lộng lấy nhưng tác giả cũng phê phán thóisóng quá giàu sang, quá đầy đủ tiện nghi mà thiếu đi sinh khí tự do. Chính đó là nguyênnhân gây ra bệnh của thế tử.Vì Thế tử trong chốn màn che trướng phủ… nên phủ tạng yếu đi. Chốn lầu son gácngọc ấy đã làm cho con người trở nên hao mòn, mất hết nhuệ khí, lại chứa toàn bọn ngudốt như quan chánh đường và các quan thái chỉ lo dùng thuốc công phạt theo mình.Tỏ ta đây là hiểu biết nhưng chỉ làm cho thế tử ngày càng yếu đi. Thế tử chính là nạnnhân của sự ngu dốt, của sự thừa thãi quá mức nơi phủ chúa. Đó cũng chính là những biểuhiện rõ nét nhất của một triều đại suy đồi và diệt vong. Ông hiểu rõ căn bệnh thế tử nhưngsợ chữa khỏi ngay sẽ bị giữ lại bên chúa, bị công danh trói buộc, thế nhưng nếu chữa bệncầm chừng cho thái tử thì lại không đúng với lương tâm của người thầy thuốc vì thế chonên ông quyết định chữa bệnh cho thế tử. Mặc cho những kiến khác của các ngự ôngvân quyết giữ vững lập trường của mình.Đoạn trích đã vẽ nên bức tranh sinh động, đầy tính hiện thực về cuộc sống xa hoa, uyquyền của chúa Trịnh qua đó bộc lộ thái độ coi thường danh lợi của tác giả. Qua đó tacàng thấy lối sống xa hoa của những bậc vua chúa ngày xưa và thêm kính trọng ngườithầy thuốc, nhà kí sự tài ba Hãi Thượng Lãn Ông.Bài tham khảo 4Thời xưa những người tài giỏi thì thường chúa ghét vòng danh lợi họ chỉ giúp vuamột thời gian rồi về ẩn với nhân dân giúp đỡ nhân dân trong cuộc sống hàng ngày.Nguyễn Bỉnh Khiêm có câu:“ Ta dại ta tìm nơi vắng vẻNgười khôn người đến chốn lao xao”Có thể nói rằng sự lánh đục tìm trong ấy là cách xuất xử của biết bao nhiêu bậc nhosĩ, người tài. Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác cũng vậy, chúng ta được biết đến ông làmột người lười làm quan, biếng danh lợi. Về ẩn ông không những là một người thầythuốc giỏi mà còn là một nhà văn. Tác phẩm tiêu biểu của ông được nhiều người biết đếnlà tác phẩm vào phủ chúa Trịnh. Trong tác phẩm này Lê Hữu Trác đã phê phán những thóiDoc24.vnăn chơi xã đọa của bậc vua chúa. ơi đây không khác gì cho những bậc thánh ở.Đoạn trích được rút trong tập thượng kinh kí sự, là một quyển cuối cùng trong bộ Hảithượng tông tâm lĩnh, đánh dấu sự phát triển của văn học Văn xuôi tiếng Việt, thể ký).Tác phẩm ghi nhận những điều mắt thấy tai nghe khi tác giả được mời vào kinh chữabệnh cho Thế tử Cán cho tới khi ông về lại Hương Sơn.Vào phủ chúa trịnh ghi lại thời điểm: Sau khi ông vào kinh, đang tá túc tại nhà QuậnHuy Hoàng Đình Bảo thì ông được mời vào phủ chúa Trịnh để xem bệnh cho Thế tử Cán.Đây là lần đầu tiên ông bước chân vào chốn thâm nghiêm này.Nhà văn đi vào chữa bệnh cho thái tử Trịnh Cán và thu vào mắt mình cái quang cảnhvà cung cách trong phủ chúa Trịnh.Trước hết là quang cảnh trong phủ chúa Trịnh, thu vào mắt tác giả là những quangcảnh của cây cối um tùm, chim kêu ríu rít, danh hoa đua thắm. quả thật đây là một nơisang trọng bậc nhất thiên hạ. Vào phủ chúa phải trải qua biết bao nhiêu là cửa sự trangnghiêm nơi đây thật sự khiến cho người ta rụt rè chân bước Hậu mã quân thúc trực” đểcho chúa sai việc. Bên trong cửa phủ thì có những “đại đường”, “quyền bổng”, “gác tía”với kiệu son, võng nghi lộng lẫy. tất cả mọi thứ đều được mạ vàng. Từ những chiếc cộtcho đến những mâm bát chén cũng đều như được dát vàng. đây ta thấy được nhữngcuộc sống xa hoa trong phủ chúa. Không hiểu tại sao sống trong cảnh giàu sang vinh hoaấy mà Trịnh Cán lại có thể bị bệnh cơ chứ.Cái sự sang trọng ấy được nhà văn miêu tả và nhận xét là “những đồ đạc nhân gianchưa từng thấy”. Đến nội cung của Thế tử thì phải qua biết mấy lần trướng gấm. Trongcăn phòng của thế tử cũng có nhiều thứ rất sang trọng mà người đời mấy ai được xemqua. Nào là trướng là gấm rồi lại đến những sập cũng sơn son thiếp vàng, ghế rồng hươnghoa bay ngào ngạt. Có thể nói đây chính là thiên đường trên mặt đất không đâu sánh bằngcái vẻ nguy nga lộng lẫy ấy. Thật sự là khiến cho người ta đau lòng vì khi nhân dân thìđang khổ sở với cuộc sống thì chúa cái người mà đứng ra cai quản lại có thể ăn chơi xađọa trước những vất vả của nhân dân như vậy. Thử hỏi rằng triều đại ấy cái trị được baonhiêu lâu, ngồi mát ăn bát vàng không lo cho dân chúng thì liệu có bền được không?.Không chỉ quang cảnh mà đến cung cách trong cung cũng được nhà văn chú miêuDoc24.vntả. nào là “đầy tớ chạy trước hết đường”, rồi lại đến “người giữ cửa truyền báo rộn ràng,người có việc quan qua lại như mắc cửi”. Quả thật đây đúng là một chốn lao xao màNguyễn Bỉnh Khiêm nói. Lời nói của mọi người khi nhắc đến thế chúa và thế tử đều rấtcung kính, lễ độ. Riêng chúa Trịnh lúc nào cũng có những cung tần mĩ nữ xung quanh đểhầu hạ. Chúa giống như những bậc thánh khiến cho nhà văn cũng không được gặp mặtchúa mà chỉ làm theo chỉ dẫn để vào cung thăm bệnh cho thế tử Trịnh Cán mà thôi. Khixem bệnh xong thì không được trao đổi với chúa mà phải viết giấy khai đưa lên. Cònriêng phần thế tử thì khi bị bệnh lại có rất nhiều tầm bảy, tám ngự thúc tục vây quanh.Không những thế nếu muốn khám bệnh cho thế tử thì những ngự kể cả đã già lắm rồicũng phải quỳ lạy dưới một đứa trẻ con. Không chỉ vậy mà người gọi chúa Trịnh là thánhthượng, các chữ “thánh” ấy phải chăng chúa Trịnh đang quá lạm dụng quyền hành củamình.Trước những quang cảnh và cung cách trong phủ chúa ấy khiến cho tác giả thể hiệnquan điểm của mình. Tác giả dửng dưng trước những quyến rũ của giàu sang phú quý bởivì nó được xây đắp bởi xương máu của nhân dân làm ra. Và tác giả dùng những câu vănthể hiện sự không đồng tình của cảnh sống xa hoa nơi đây. Qua cách nói mỉa mai châmbiếm của tác giả, ta thấy Sự lộng quyền của nhà chúa với quyền uy tối thượng và nếpsống hưởng thụ cực kỳ xa hoa của chúa Trịnh cùng gia đình; sự thật bù nhìn của vua Lêkhi ấy. Thế tử Trịnh Cán bị bệnh là do nơi đây quá đầy đủ khiến cho con người không thểkhỏe mạnh bình thường được. Khi các ngự không đồng tình với đơn thuốc mà tác giả kêthì ông đã nhất quyết bảo vệ đơn thuốc ấy. Chính vì thế mà các ngự khác phải khâmphục trước kiến thức và tài năng của nhà văn.Qua đây ta thấy Lê Hữu Trác đã phơi vẽ những gì có trong phủ chúa Trịnh. Dườngnhư ta cảm nhận được rõ cuộc sống xa hoa đây cũng như cung cách của con người trongphủ chúa. Thế nhưng có ai biết rằng sự xa hoa ấy là chính nhân dân khổ cực bị chúa bóclột đến tận xương hay không. Thế mà chúa vẫn sống đàng hoàng như thế quả thật khôngchấp nhận được.Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

