Cộng đồng chia sẻ tri thức Lib24.vn

CẢM HỨNG NHÂN ĐẠO VÀ KÍ ỨC TUỔI THƠ QUA ĐOẠN TRÍCH TRONG LÒNG MẸ

d41d8cd98f00b204e9800998ecf8427e
Gửi bởi: Thành Đạt 28 tháng 10 2020 lúc 16:05 | Được cập nhật: 22 tháng 2 lúc 4:44 Kiểu file: DOC | Lượt xem: 462 | Lượt Download: 7 | File size: 0.034304 Mb

Nội dung tài liệu

Tải xuống
Link tài liệu:
Tải xuống

Các tài liệu liên quan


Có thể bạn quan tâm


Thông tin tài liệu

CẢM HỨNG NHÂN ĐẠO VÀ KÍ ỨC TUỔI THƠ QUA ĐOẠN “TRONG LÒNG

MẸ”

Tuổi thơ thường để lại nhiều kỉ niệm không bao giờ phai. Đó là ngày đầu tiên đi

học (Thanh Tịnh) hay thời kì cùng vui chơi, chung “sống với đồng, với sông rồi

với bể” (Nguyễn Duy). Nhưng sâu đậm nhất đối với mọi ký ức bao giờ cũng là

hình ảnh người mẹ. Thể hiện những tình cảm sâu sắc của tình mẫu tử thiêng

liêng, văn bản “Trong lòng mẹ” trích từ “Những ngày thơ ấu” (Nguyên Hồng) đã

để lại nhiều xúc động mạnh mẽ cho bạn đọc. Cảm hứng nhân đạo của tác giả

thấm đậm trong từng câu văn.

Nguyên Hồng đã “lôi kéo” chúng ta cùng sống lại với thời thơ ấu cay cực. Đó là

những trang hồi ký đầy nước mắt, là tiếng lòng thổn thức xót xa của một trái

tim khao khát tình thương. Từ nỗi niềm ấy, người đọc nhận ra ý nghĩa thiêng

liêng của tình mẫu tử - động lực giúp mọi người vượt qua khó khăn,chiến thắng

bất hạnh.

Đoạn trích Trong lòng mẹ là câu chuyện chân thực và cảm động về tình cảm

của một câu bé đối với người mẹ đáng thương phải chạy trốn hủ tục khắt khe

và bao định kiến nghiệt ngã. Từ tâm hồn nhạy cảm, trong trắng, thơ ngây luôn

luôn khát khao tình mẹ của nhân vật “tôi”, chúng ta hiểu thêm hồn văn giàu

lòng nhân ái của Nguyên Hồng.

Sinh ra trong một gia đình, sa xút, bất hạnh ở Nam Định, bé Hồng là kết quả

của cuộc hôn nhân không tình yêu. Bố bé Hồng nghiện ngập rồi chết mòn chết

mỏi bên bàn đèn thuốc phiện để lại sự túng quẫn. Mẹ bé Hồng phải mang đứa

con nhỏ vào Thanh Hóa cam chịu cảnh “tha phương cầu thực”. Sống với gia

đình bên nội nhưng Hồng bị hắt hủi, ghẻ lạnh đến cay nghiệt. Hàng ngày, cậu

phải nghe bà cô buông lời nói xấu mẹ. “Bà cô bên chồng” luôn luôn bộ lộ thái

độ khinh bỉ chị dâu. Chỉ có bé Hồng hiểu mẹ và yêu mẹ hơn tất cả. Số phận

thật trớ trêu - trong gia đình của mình mà bé Hồng không được vòng tay yêu

thương của mẹ chăm sóc. Nếu bà cô là hiện thân của hủ tục, định kiến về người

phụ nữ trẻ goá bụa thì bé Hồng tiêu biểu cho những trẻ em giàu tình thương

yêu, kính trọng mẹ. Bà cô thật ích kỷ, nhẫn tâm cố ý làm tổn thương tâm hồn

đứa cháu ruột. Mụ ta gieo rắc vào đầu bé Hồng bao nỗi hoài nghi. Hồng không

thể quên được giọng nói, “nụ cười rất kịch” của bà cô. Bị con người độc địa ấy

đầu độc hàng ngày, bé Hồng vẫn giữ được nguyên vẹn lòng thương yêu, kính

mến mẹ. Điều này khẳng định tình cảm mẹ con thật bền chặt, không gì chia cắt

được.

Không thiếu thốn vật chất như những đứa trẻ lang thang cơ nhỡ, điều day dứt

bé Hồng là ở chỗ không nhận được tình thương từ họ hàng, người thân. Hơn

thế nữa, một chút tình dành cho mẹ cũng đang bị người khác tước đoạt mất. Bé

Hồng bị đầy đọa bởi sự ghen ghét, đố kị của nhiều người thân. Là đứa trẻ vô tư,

nhưng bé Hồng đã già trước tuổi khi căm tức hủ tục, quyết tâm bảo vệ mẹ đến

cùng. Và nhất là cố chống chọi lại sự xâm nhập của cái xấu.



Tuy vậy, sức chịu đựng của trẻ cũng chỉ có hạn. Bà cô đã phần nào đạt được

mục đích khi xoáy sâu vào vết thương lòng của đứa cháu mồ côi. Những giọt

nước mắt “ròng ròng rớt xuống hai bên mép rồi chan hoà đầm đìa ở cằm và cổ”

là hiện thân của tủi nhục và mặc cảm. Hồng “im lặng cúi đầu xuống đất”, lòng

thắt lại, khoé mắt cay cay. Giọt nước mắt ấy lay động bao tấm lòng trắc ẩn.

Thế rồi, trên dường đi bất ngờ gặp một người giống mẹ, bé Hồng bật tiếng gọi :

“Mợ ơi… mợ ơi… mợ ơi!”, Những lời thống thiết ấy lay động không gian. Tiếng

kêu vội vã, kéo dài thể hiện nỗi khát khao tình thương. Cất tiếng gọi nhưng bé

vẫn lo lắng, hồi hộp vì sợ nhận nhầm. Không có xúc cảm mãnh liệt thôi thúc

không thể cất lên tiếng gọi như thế. Nhưng sự “ngờ ngợ” ấy đã không còn mơ

hồ nữa, người phụ nữ dừng xe và bé Hồng nhanh chóng nhận ra mẹ sau bao

ngày xa cách. Mẹ về trong niềm vui, hân hoan và hạnh phúc . Một lần nữa, bé

Hồng lại khóc. “Mẹ tôi vừa kéo tay tôi, xoa đầu … thì tôi oà lên khóc rồi cứ thế

nức nở”. Nếu những lần trước là tiếng khóc kìm nén thì giờ đây tiếng nức nở

làm vơi đi bao uất ức, tủi cực. Tiếng khóc không xót xa mà tràn trề hạnh phúc.

Nước mắt bé Hồng và mẹ trong giây phút này, là hiện thân của tình mẫu tử.

Qua đôi mắt của bé Hồng, mẹ vẫn đẹp một cách lạ lùng. Vẻ đẹp ấy không rực

rỡ mà giản dị và vô cùng thân thương. Bởi trong cái nhìn của Hồng, mẹ bao giờ

cũng là người đẹp nhất! Từ đó, đoạn văn đánh thức niềm ước mơ của bao người

con khi đứng trước mẹ. Ai cũng muốn bé lại để lăn vào lòng người mẹ, “áp mặt

vào bầu sữa nóng của mẹ, để mẹ “vuốt ve từ trán xuống cằm và gãi rôm ở

sống lưng cho…” Từng chữ, từng câu đều đầy ắp cảm xúc êm ái. Cuộc gặp gỡ

bất ngờ mãi mãi để lại niềm hạnh phúc trong trái tim nhân vật và người đọc.

Không bi thảm như truyện “Lão Hạc”, kết cục có hậu của đoạn văn là sự bù đắp

cho tâm hồn thánh thiện của người con hiếu thảo

.Trang hồi kí đã thể hiện những số phận cơ cực, đặc biệt là hai mẹ con một

người phụ nữ bị ràng buộc bởi hủ tục phong kiến. Từ nội dung trên, tác giả

phản ánh bộ mặt xấu xa của xã hội đương thời, lên tiếng bảo vệ những người

bất hạnh. Đoạn văn thể hiện tinh thần nhân đạo cao cả. Từng câu chữ, hình

ảnh đều khắc hoạ sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng. “Trong lòng mẹ” tiêu biểu

cho phong cách “văn nóng” (văn giàu cảm xúc) của Nguyên Hồng.

Trước chông gai, nhiều tình cảm mặn nồng cũng đổ vỡ. Nhưng tình mẫu tử

thiêng liêng của bé Hồng đã không hề suy xuyển. Đó là sự nhắc nhở chúng ta

phải biết luôn luôn thương yêu kính trọng mẹ . Trong lòng mẹ nói

riêng Những ngày thơ ấu nói chung sẽ mãi mãi trường tồn. Bạn đọc muôn

đời không chỉ tìm thấy ở đó những tình cảm nhân đạo sâu sắc mà còn nhận

đươc một bài học triết lí về giá trị tình mẫu tử - chất thơ giữa cuộc đời còn

nhiều cay cực.

LUYỆN TẬP: Cảm nhận của em về tiếng khóc, giọt nước mắt của bé Hồng

(đoạn trích Trong lòng mẹ - Nguyên Hồng)